Thứ tư, 8/9/2010 
YT ĐỀ XUẤT THAM DỰ LỄ HỘI YTVN I 115

NHỮNG Ý TƯỞNG VÌ CỘNG ĐỒNG

Chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh
Tác giả:Thành đoàn TP.HCM

Chương trình “Tiếp sức mùa thi”
Tác giả: Trung tâm hỗ trợ sinh viên TP.HCM

Chương trình học bổng “Vì ngày mai phát triển”
Tác giả: Báo Tuổi trẻ

Chương trình học bổng Nguyễn Thái Bình
Tác giả: Báo Thanh Niên

Chương trình học bổng Nguyễn Văn Trỗi
Tác giả: Báo Người lao động

Chương trình truyền hình “Ngôi nhà mơ ước”
Tác giả: Đài truyền hình Tp. Hồ Chí Minh

Chương trình truyền hình “Người xây tổ ấm”
Tác giả: VTV3 - Đài truyền hình Việt Nam

Chương trình truyền hình “Những uớc mơ xanh”
Tác giả: Đài truyền hình Việt Nam

Chương trình truyền hình “Vượt lên chính mình”
Tác giả: Đài truyền hình TP. HCM

Chương trình "Dân ta biết sử ta"
Tác giả: công ty truyền thông Tiêu Điểm

Diễn đàn Người khuyết tật Việt Nam www.forum.wso.net
Tác giả: Lê Nguyên Bình

Làng du lịch khiếm thị
Tác giả: Mai Văn Phúc

"Phát triển mạng lưới tin học đào tạo từ xa cho người khiếm thị”
Tác giả: Đặng Hoài Phúc

Quỹ “Tấm lòng vàng”
Tác giả: Báo Lao động

Quỹ “Từ thiện xã hội”
Tác giả: Báo Công an nhân dân – Chuyên đề An ninh thế giới

Quỹ “Vì bệnh nhân ung thư”
Tác giả: Báo Doanh nhân Sài Gòn

Quỹ Hỗ trợ các hoạt động phòng chống AIDS
Tác giả: Báo Tiền Phong

"Sinh viên khuyết tật cùng hoạt động vì cộng đồng”
Tác giả: Lê Quý Hạ

Thành lập khoa Hiếm muộn để chữa trị bệnh vô sinh
Tác giả: Bệnh viện Từ Dũ

Từ điển và phần mềm dành cho người khiếm thị
Tác giả: Th.s Đinh Điền, Lê Dân Bạch Việt

Văn phòng luật sư cho người nghèo
Tác giả: Luật sư Trịnh Thanh

Website www.nganhangmau.com
Tác giả: Nguyễn Trần Huy Phong

Website www.nhantimdongdoi.org  tìm kiếm thân nhân, liệt sĩ
Tác giả: Nguyễn Hữu Tuấn và nhóm SWS trường ĐH Khoa học tự nhiên Hà Nội

Xuất bản bộ sách “Hạt giống tâm hồn” của First News
Tác giả: Công ty sách Trí Việt

NHỮNG Ý TƯỞNG XANH

Biến nước lũ thành nước sạch nhờ bột PPAC
Tác giả: Viện kỹ thuật tài nguyên nước và môi trường

Biến rác nilong thành Côppha
Tác giả: Tiến sĩ Mai Ngọc Tâm

Điều chế Glucosamine để tránh ô nhiễm môi trường
Tác giả: Đại học Khoa học Huế

Giữ sạch nước giếng trong mùa lũ
Tác giả: Lê Văn Thưa

Lò gạch không khói – giải pháp giảm thiểu ô nhiễm môi trường
Tác giả: Viện Khoa học Công nghệ nhiệt lạnh

Máy làm sạch không khí
Tác giả: GS. Trần Mạnh Trí

Tái sử dụng bùn thải cho sản xuất công nghiệp và cải tạo đất nông nghiệp
Tác giả: Nguyễn Thị Phương Loan

Tiêu hủy thuốc bảo vệ thực vật bằng công nghệ không thiêu
Tác giả: Trung tâm Công nghệ Hóa học và Môi trường (ECHEMTECH)

Trồng rau không cần đất
Tác giả: GS.TS  Hồ Hữu An

Xây nhà bằng xơ dừa
Tác giả: TS Nguyễn Văn Chánh – ĐH BKTPHCM

Xăng pha cồn
Tác giả: Nguyễn Thiết Dũng

Xử lý chất thải không chôn lấp
Tác giả: Công ty cổ phần công nghệ xanh Saraphin

NHỮNG Ý TƯỞNG QUẢNG BÁ HÌNH ẢNH VIỆT NAM

Cuộc thi “Hành trình tiếp thị hình ảnh Việt Nam”
Tác giả: Báo Tuổi trẻ - Công ty VietnamMarcom – Công ty FutureOne

Duyên dáng Việt Nam đến Úc
Tác giả: Báo Thanh Niên

May áo dài trên Internet www.golaodai.com
Tác giả: Nguyễn Dzũng

Ngày Việt Nam tại các nước trên thế giới
Tác giả: Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam

Tái hiện nông thôn Việt Nam thế kỷ XIX
Tác giả: Đặng Xuân Nghĩa

Thơ thiền: “Đưa thơ Việt Nam xứng tầm Thế giới”
Tác giả: Nguyễn Duy

“Việt hóa” đám cưới của người nước ngoài
Tác giả: Huỳnh Thanh Vân, Nguyễn Thị Huy Bình, Phan Thanh Thuỳ Khanh

NHỮNG Ý TƯỞNG SÁNG CHẾ

Bê tông siêu nhẹ cho nhà cao tầng
Tác giả: Tăng Văn Hiểu – PGĐ cty đầu tư phát triển nhà và KCN Đồng Tháp

Biến nước phèn chua thành nước ngọt
Tác giả: Tiến sĩ Nguyễn Bá Trình – Viện KHCN Việt Nam

Bộ thu nhiệt mặt trời
Tác giả: Tiến sĩ Bùi Tuyên

Bút máy dùng mực ở trạng thái rắn
Tác giả: Nguyễn Thạch Lam

Cải tạo đất cát mặn, nước biển làm cốt liệu cho vữa bê tông
Tác giả: Tiến sĩ Nguyễn Hồng Bỉnh – Phó chủ tịch Hội KHKT Xây dựng Tp. HCM

Điểm danh bằng dấu vân tay
Tác giả: nhóm SV Nguyễn Công Hiệp ĐH Công Nghệ – ĐHQGHN

Dùng robot kiểm tra cống thoát nước
Tác giả: Võ Tiến Hùng – GĐ xí nghiệp thi công cơ giới và xây lắp

Hệ thống xử lý nước cấp nhiễm phèn sắt
Tác giả: cty Môi trường Việt Nam Xanh

Kết cấu sàn Speedy Deck
Tác giả: Th.S Đỗ Đức Thắng – ĐH Xây dựng Hà Nội

Máy đào đất hút bùn
Tác giả: Trần Văn Dũng

Máy lọc nước tinh khiết từ mặt trời
Tác giả: Kỹ sư Phan Trí Dũng – Trung tâm công nghệ mới TP.HCM

Máy trực điện thoại thông minh
Tác giả: cty TNHH thiết bị và công nghệ tự động Tân Á Châu

Nhà vệ sinh thông minh
Tác giả: kỹ sư Phan Trí Dũng

Phần mềm điều khiển máy tính bằng giọng nói
Tác giả: Phạm Hữu Ngôn

Phần mềm ngăn chặn trang web xấu
Tác giả: V ũ Lương Bằng

Phần mềm quản lý và tính tiền truy cập Internet công cộng (iCafe)
Tác giả: kỹ sư Tăng Hoàng Sang – TT tin học bưu điện – cty viễn thông Cần Thơ – Đồng Tháp

Phần mềm quản trị mạng máy tính không đĩa cứng
Tác giả: kỹ sư Trần Phượng Tường Như

Phần mềm tiếng việt dành cho trẻ em
Tác giả: Nguyễn Khánh Ánh Hoàng

Sản xuất tảo dưới dạng viên nén
Tác giả: công ty nước khoáng Vĩnh Hảo

Siêu khóa Excel
Tác giả: Nhan Thành Út

Sơn Tio 2 - công nghệ khởI đầu cho nano Việt Nam
Tác giả: Tiến sĩ Trần Thị Đức – Phó viện trưởng Viện Vật lý ứng dụng và thiết bị khoa học

Thiết bị chữa cháy tự động
Tác giả: Thạc sĩ Đỗ Thành Tích – cty INTOC (TPHCM)

Thiết bị thoát hiểm nhà cao tầng
Tác giả: Trung tâm nghiên cứu kỹ thuật cơ khí chính xác ĐH BKHN

Tiết kiệm xăng bằng Economax
Tác giả: Tiến sĩ Trần Lê Hưng – Viện Khoa học công nghệ

Vải chậm cháy “Made in Việt Nam”
Tác giả: công ty COMO

Villa điện mặt trời
Tác giả: Kỹ sư Trịnh Quang Dũng

Xe chữa cháy 3 bánh
Tác giả: Kỹ sư Nguyễn Quang An

Xe lăn leo cầu thang
Tác giả: Võ Đình Minh

Xi măng chịu mặn cho công trình ven biển
Tác giả: GĐ Nguyễn Văn Kiên – nhà máy ximăng X18

NHỮNG Ý TƯỞNG KINH DOANH

Bệnh viện máy tính
Tác giả: Hoàng Quốc Việt – GĐ Nguyễn Hoàng Informatics

Biến cát thành vàng
Tác giả: Lê Thanh Sơn – Cty CP Vật liệu xây dựng khoáng sản Bình Thuận

Lập thư viện chuyên khảo Công nghệ quảng cáo
Tác giả: Trần Hoàng – GĐ Cty Việt Nam Marcom

Sản phẩm nhựa nhiệt rắn, sơn chống cháy
Tác giả: Nguyễn Văn Thanh

Thương mại điện tử với gỗ vụn
Tác giả: Nguyễn Tuấn Việt – GĐ Cty VIETgo

Thủy tinh vẽ nghệ thuật
Tác giả: Nguyễn Anh Vũ – Cty Anh Vũ Nguyễn

Trở thành tỷ phú nhờ quả rụng
Tác giả: Lê Văn Sơn

 

 

 

  Tìm kiếm
  Chào mừng các bạn đến với Ý tưởng Việt Nam - Welcome to Vietnam Ideas - www.Ytuong.com.vn - Ý tưởng là quyền lực, ý tưởng là tài chính của thành công, do đó việc giữ gìn ý tưởng cũng quan trọng giống như đã nghĩ ra ý tưởng đó  
 Ý TƯỞNG NGƯỜI XƯA
  George Eastman (1854 - 1932) với ý tưởng máy ảnh Kodak
13/09/2007 10:50:00

Ngày nay tại khắp nơi trên thế giới, nếu mọi người được xem những hình ảnh thời sự trên các mặt báo, trong các tạp chí, nếu mọi sách giáo khoa chứa đựng nhiều tấm ảnh dẫn chứng cụ thể, nếu các bác sĩ có thể xem xét người bệnh bằng phim chụp do quang tuyến X và nếu mọi người giải trí nhờ những rạp chiếu bóng. . . thì tất cả các phát minh này đã được khai triển nhờ đức tính tận tụy của một thiên tài siêu việt trong ngành Nhiếp Ảnh, đó là ông George Eastman.

Nhờ thiên tài sáng tạo của ông Eastman, cách chụp ảnh trước kia là một công việc phức tạp và khó khăn, đã trở nên dễ dàng và chỉ cần một động tác đơn giản là ấn vào một cái nút trên chiếc máy ảnh cầm tay, máy sẽ cơ động trong một phần trăm giây đồng hồ và người ta sẽ lấy được các hình ảnh rất trung thực.

Phát minh của ông Geoge Eastman đã cải tiến ngành Nhiếp Ảnh, làm dễ dàng công việc ghi rõ hình ảnh của thế giới hiện tại để truyền lại cho thế giới tương lai. Phát minh của ông George Eastman còn giúp ích vào các công cuộc khảo cứu khoa học, từ việc nghiên cứu những đối tượng cực nhỏ như các vi trùng, các nguyên tử , tới các thiên thể cực lớn chẳng hạn các tinh vân khổng lồ. Ngành Nhiếp Ảnh còn được áp dụng vào Y Khoa, Kỹ Nghệ, Khoa Học, Giáo Dục, Nghệ Thuật và cả vào ngành Giải Trí.


1/ Thời niên thiếu.

George Eastman là con của ông George Washington Eastman và bà Maria Kilbourn, chào đời ngày 12 tháng 7 năm 1854 tại làng Waterville, thuộc tiểu bang New York. Cha của George làm nghề ươm cây, đã bán lại cơ sở kinh doanh khi cậu bé George lên 6 tuổi, rời gia đình tới thành phố Rochester và mở một trường thương mại. Hai năm sau ông George qua đời, để lại một vợ, ba con gồm hai cô gái lớn và cậu trai út, tất cả sinh sống trong cảnh nghèo túng. Trong thời gian vất vả này, bà Eastman phải nấu cơm trọ để lấy tiên nuôi các con ăn học.

Vào thời bấy giờ, cậu George là một học sinh rất chăm chỉ nhưng lại không giỏi hẳn về một môn học nào. Cậu là tay chơi dã cầu vào hạng khá. Cậu đã sáng chế được các món đồ chơi rất tỉ mỉ bằng những cây que đan cũ. Nhiều bạn học cùng lớp hỏi xin đồ chơi nhưng cậu nhất định không chịu tặng không. Cậu bảo bạn : "Nếu bạn ưa thích thứ đó, sao không mua đi? Giá chỉ có 10 xu thôi!". Và George đã bán được "sản phẩm" của mình. Cậu đã ghi lại số tiền kiếm được vào sổ tay, điều này chứng tỏ cậu có khuynh hướng về thương mại và suốt cuộc đời của cậu, George chỉ suy tính về các công việc chi thu mà thôi.

Khi George lên 14 tuổi, gia đình Eastman lâm vào hoàn cảnh quá nghèo túng. Biết rõ cảnh khổ của mẹ, cậu xin thôi học, trở về giúp đỡ gia đình. Cậu tự nguyện sẽ đưa gia đình ra khỏi cảnh túng bấn. Cậu vận động và xin được chân tùy phái của một văn phòng bảo hiểm với số lương 3 mỹ kim một tuần lễ. Cậu làm việc rất cẩn thận và chu đáo. Xong việc tại sở, cậu George phải đi bộ hàng cây số để trở về giúp nhà làm các công việc vặt trong 6 hay 7 giờ nữa. Công việc tùy phái này kéo dài trong một năm trường, tới khi George xin được việc làm trong văn phòng của một hãng bảo hiểm khác. Nhờ óc sáng tạo, George được giao những công việc quan trọng hơn và lương bổng của cậu cũng tăng lên tới 5 mỹ kim một tuần lễ.

Năm 1874, sau 5 năm làm việc tại hãng bảo hiểm, George Eastman được Ngân Hàng Rochester Savings nhận làm thư ký với tiền lương là 800 mỹ kim một năm. Tới lúc này, vì đời sống trở nên dễ chịu hơn, George bèn nghĩ tới việc giải trí. Cậu học tiếng Đức và tiếng Pháp, gia nhập hội thể thao và đôi khi còn mượn xe ngựa để mời vài bạn gái đi dạo chơi ngắm cảnh.

Vào năm 24 tuổi sau một thời gian làm việc cực nhoc, George quyết định đi nghỉ hè để dưỡng sức. Do đọc các sách báo nói về miền Santo Domingo, George dự tính sẽ tới nơi này. Đây là lần đầu tiên đi nghỉ mát nên George phải bàn tính kỹ lưỡng chương trình du ngoạn với các bạn đồng nghiệp. Khi nghe George nói về những nơi sẽ viếng thăm, một người bạn tỏ lộ với George lời thèm muốn như sau : "Ước gì tôi được đi với anh ! Nhưng dù không được đi chăng nữa, nếu tôi được xem những hình ảnh do anh chụp và mang về thì cũng đủ vui thích rồi". Chính lời nói bất ngờ này đã dẫn dắt George Eastman vào ngành Nhiếp Ảnh. Eastman không định mang theo máy ảnh trong chuyến du ngoạn nhưng ông cho rằng lời nói của anh bạn là một ý kiến hay. Vì vậy ông đã bỏ ra 94.36 mỹ kim để mua một máy ảnh với dụng cụ đầy đủ.

Vào thời bấy giờ, công việc chụp ảnh rất phức tạp. Nhà nhiếp ảnh phải dùng kính tráng một lớp thuốc và thứ kính này phải được chụp khi lớp thuốc còn ướt rồi rửa ngay sau đó. Vì thế khi bán máy ảnh, người ta cũng bán kèm những lọ thủy tinh đựng hóa chất, những khay, quặng (phễu), cân hóa chất và cả một chiếc lều vải dùng làm phòng tối. Khi nhớ lại các kỷ niệm xa xưa, ông George Eastman còn nói :"Nhà nhiếp ảnh tài tử không những chỉ cần một chiếc máy ảnh, mà còn cần tới cả một bộ đồ nghề trong đó chiếc máy ảnh chỉ là một phần nhỏ. Tôi cho rằng làm một anh thợ ảnh cần phải khỏe mạnh và còn phải can đảm nữa, vì mang bộ đồ nghề nhiếp ảnh chẳng khác nào mang bộ yên cương".

Vì lý do riêng, Eastman không thể đi Santo Domingo được, ông liền dùng thời giờ nhàn rỗi vào việc tìm hiểu Nhiếp Ảnh. Khi đã hiểu biết tạm đủ về kỹ thuật, ông Eastman liền qua đảo Mackimac để chụp hình chiếc cầu thiên tạo. Eastman chọn một ngày nhiều nắng và mang máy ảnh ra xử dụng. Nhóm du khách thấy có thợ chụp ảnh liền sắp hàng trên cầu để được chụp. Họ coi Eastman đặt máy, ngắm nghía, vặn vật kính và theo dõi nhà nhiếp ảnh chạy lăng xăng từ lều ra máy với những tấm kính ướt. Hôm đó, trời nắng gắt nhưng nhóm người ưa thích được chụp ảnh vẫn kiên tâm đứng yên để Eastman làm đủ mọi động tác phức tạp. Tới khi Eastman rửa ra kính ảnh rồi, một người trong bọn hỏi mua thì ông Eastman trả lời : "những kính ảnh này không bán vì tôi chỉ là một người chụp ảnh tài tử". Tới lúc này, ông khách liền nổi nóng : "Anh điên hả? Tại sao anh bắt chúng tôi đứng hàng nửa giờ ngoài nắng trong khi anh chạy đi chạy lại lăng xăng, đáng lẽ anh phải treo tấm bảng ghi rõ anh là một người chụp ảnh tài tử chứ ?".


2/ Chế tạo kính ảnh.

Các ngày nghỉ đã hết, Eastman khi trở lại ngân hàng thì đã thấu triệt được kỹ thuật của môn Nhiếp Ảnh thời bấy giờ. Do sự say mê chụp ảnh, Eastman thấy cần phải làm đơn giản các phương pháp rắc rối cũ. Ông tìm cách đọc các sách báo nói về Nhiếp Ảnh xuất bản tại nước Anh, rồi một tin tức đã khích động Eastman hơn cả là sự tìm ra kính khô. Nhờ phương pháp này người ta không cần phải chụp và rửa phim ngay tại chỗ và tốc độ thu hình trước kia từ 3 tới 4 giây, bây giờ được rút gọn còn 1 phần 25 giây.

Ông Eastman đã theo đúng các công thức cho sẵn trong tờ tạp chí Anh để tự chế tạo kính ảnh. Lúc đầu ông chỉ dự tính chế tạo kính khô cho riêng mình dùng nhưng chẳng bao lâu, ông lại nẩy ra ý kiến chế tạo thật nhiều loại kính đó để bán ra ngoài. Ông tham khảo rất nhiều sách vở để tìm hiểu các phương pháp thí nghiệm và sản xuất. Ban ngày làm việc tại ngân hàng, đến tối ông bận rộn pha trộn và nấu thuốc ảnh trong bếp. Ông thường làm việc cho tới khi nào mệt lả. Có nhiều đêm, ông để nguyên cả quần áo mà ngả lưng trên ghế rồi ngủ cho đến sáng. Lòng lo sợ cảnh nghèo túng đã ám ảnh ông, nhất là khi gia đình ông lại gồm mẹ già và một người chị bị bại liệt nửa người. Ông Eastman đã làm việc không ngừng vì hai nguyên do : lòng yêu mến mẹ già và ý chí kiếm tiền.

Vào tháng 4 năm 1880, ông Eastman thuê từng lầu thứ ba của một tòa nhà trên đường State trong thành phố Rochester, dùng làm nơi sản xuất kính ảnh sau khi đã xin bằng sáng chế để bảo đảm phương pháp chế tạo của mình. Eastman thôi việc tại ngân hàng khi Henry Strong, người khách trọ trong nhà của bà mẹ và cũng là nhà sản xuất roi đánh xe ngựa, bằng lòng bỏ ra năm ngàn mỹ kim làm vốn và hai người lập ra Công Ty Kính Khô Eastman. Lúc đầu, việc bán sản phẩm nhiếp ảnh chưa gặp khó khăn và mặc dù đã có 6 nhân viên, Công Ty Eastman vẫn phải mướn thêm người phụ giúp. Nhưng ít lâu sau, các người chơi ảnh phàn nàn rằng kính khô do Eastman sản xuất chưa nhạy lắm và các nhà buôn đã hoàn trả công ty một số kính ảnh bị hư hỏng vì lỗi kỹ thuật chế tạo. Trước tình thế này, vài người hùn vốn rút lui. Eastman và Strong quyết định qua nước Anh là nơi tiến bộ nhất về kỹ nghệ chế tạo dụng cụ nhiếp ảnh với hy vọng nhờ các chuyên viên tại nơi này tìm ra khuyết điểm. Sau khi trở lại Rochester, Eastman đã cải tiến phương pháp cũ và từ nay, ông đã thực hiện được các kính ảnh hoàn toàn tốt khiến cho không còn ai phải phàn nàn về sản phẩm nữa.

Vào năm 1884, công việc chế tạo kính khô phát đạt, ông Eastman phải mở rộng thêm cơ xưởng. Ông dọn trụ sở tới một tòa nhà bốn tầng mà ngày nay là nơi chiếc tháp Kodak còn đứng sừng sững. Với mục đích làm giản dị ngành Nhiếp Ảnh, ông Eastman luôn luôn nghĩ tới cách chế tạo ra một chất liệu nào thay thế kính là thứ hay bị bể vỡ và nặng nề. Ông đã dùng giấy để thay thế với hy vọng lắp được cả cuộn phim vào máy để chụp hàng loạt. Đồng thời với việc nghiên cứu, ông Eastman còn khuếch trương công ty. Ông hủy bỏ giao kèo cũ và thành lập Công Ty Kính và Phim Ảnh Eastman (the Eastman Dry Plate and Film Company) với 12 người cộng tác. Eastman đã quảng cáo vào năm 1885 sản phẩm của mình như sau : "Ít lâu nữa, sẽ có một loại phim chụp ảnh mới dùng vào việc thu hình ngoài trời cũng như trong nhà, loại phim này vừa rẻ tiền, vừa tiện lợi để thay thế những tấm kính ảnh khô".

Với sự trợ giúp của William Walker, Eastman đã tìm ra một loại giấy âm bản. Tuy sản phẩm này thành công trên thị trường nhưng phát minh của Eastman vẫn còn khuyết điểm. Vì giấy không đúng là chất làm nền hoàn hảo, nên khi in ra hình ảnh, người ta vẫn thấy rõ các sợi giấy. Eastman lại bắt tay vào việc tìm kiếm một chất mới để thay thế cho giấy. Ông đã dùng chất collodion nhưng chất này không bắt thuốc ảnh. Vì thế ông phủ một chất keo có thể tan được lên trên mặt giấy rồi tới lượt lớp keo thuốc ảnh không tan trong nước. Sau khi chụp xong, lớp keo thuốc ảnh được bóc ra khỏi giấy và dán vào một tờ keo trong khác rồi người ta mới bôi thêm một lớp collodion ra ngoài. Vào năm 1886, vì công việc tổ chức công ty quá bận rộn, ông Eastman phải thuê thêm các nhà hóa học phụ giúp việc nghiên cứu.

Bất cứ lúc nào, đầu óc của ông Eastman cũng bận rộn về cách chế tạo các máy móc mới để giảm bớt nhân công và làm hạ giá sản phẩm. Sau khi thay thế kính ảnh bằng phim, ông nhận thấy số người dùng phim ảnh chưa có nhiều. Ông muốn theo đuổi một công cuộc kinh doanh lớn lao và muốn vậy, ông phải tìm cách hấp dẫn đa số quần chúng. Ông quyết định cung cấp đầy đủ vật liệu nhiếp ảnh với giá thật rẻ để mọi người đều có thể chụp ảnh được. Ông đã quảng cáo rầm rộ sản phẩm của mình và tìm cách khai thác thị trường thương mại.

Để đại chúng hóa ngành Nhiếp Ảnh, ông Eastman tung ra thương trường chiếc máy ảnh Kodak đầu tiên vào tháng 6 năm 1888. Đây là chiếc máy ảnh kiểu hộp, nhỏ và nhẹ, có dây đeo, bên trong có lắp một cuộn phim giấy dài, đủ chụp 100 kiểu ảnh. Khách chơi ảnh chỉ việc bỏ ra 25 mỹ kim để mua máy có lắp sẵn "Phim Hoa Kỳ" rồi khi chụp xong, gửi máy ảnh về thành phố Rochester và tại nơi này, hãng Eastman sẽ tháo phim ra, rửa và in hình, tất cả chỉ tốn thêm 10 mỹ kim.

Trong việc quảng cáo, Eastman đã nói : "Bạn chỉ cần bấm nút rồi chúng tôi sẽ lo tất cả các công việc còn lại". Đây là một cải cách mới, làm thay đổi hoàn toàn chính sách thương mại và ông Eastman đã áp dụng các phương pháp tân kỳ vào việc sản xuất đại quy mô để làm giảm giá hàng. Do cách quảng cáo đặc biệt, máy chụp ảnh Kodak của Eastman đã nổi tiếng trên khắp thế giới và ngành Nhiếp Ảnh bình dân được khai sinh.

Không những thành công về phương diện thương mại, ông George Eastman còn đạt được một kết quả rực rỡ về phương diện kỹ thuật, đó là sự tìm ra loại phim dẻo và trong suốt. Loại phim này là kết quả của sự pha trộn rất nhiều chất khác nhau với nitrocellulose cho tới khi dung dịch đủ đặc để thành một lớp phim mỏng, trong suốt và không có hạt, đủ sức dẻo dai, làm nền đế để bôi các lớp thuốc ảnh lên trên. Vào tháng 8 năm 1889, loại phim Kodak trong suốt đầu tiên được bán ra thị trường và đã được các nhà nhiếp ảnh đón tiếp nồng nhiệt. Cũng nhờ loại phim này, nhà bác học Thomas Edison đã xử dụng để làm cuộn phim chiếu bóng đầu tiên, khai sinh ra kỹ nghệ điện ảnh.

Với chủ đích làm giản dị ngành Nhiếp Ảnh, ông Eastman lúc nào cũng nghiên cứu, tìm tòi. Ông đưa ra các cải tiến liên tiếp khác nhau. Vào năm 1891, Hãng Kodak sản xuất loại phim cuộn khiến cho các người chơi ảnh có thể lắp phim vào máy ngay tại ngoài trời và từ đây, người ta không cần phải gửi máy ảnh trở lại thành phố Rochester để lắp phim nữa.

Từ khi loại phim cuộn ra đời, một tình trạng khác hẳn đã xẩy ra. Trước kia người chơi ảnh phải là một thợ ảnh, họ phải biết tráng phim và rọi hình, hai công việc này bắt buộc họ phải học thêm kỹ thuật phòng tối. Ngày nay với loại phim mới, người chơi ảnh chỉ cần chụp sao cho đẹp, theo đúng theo các điều kiện ánh sáng, còn việc tráng phim và rọi hình đã có hàng ngàn hiệu ảnh lớn nhỏ đảm nhiệm thay họ.

Vào năm 1895, một loại máy ảnh có thể xếp lại và bỏ túi, được tung ra thị trường rồi 5 năm sau, máy ảnh Brownie dùng cho trẻ em đã được bán ra với giá một mỹ kim. Việc chế tạo phim, giấy và máy ảnh đã trở nên một loại kỹ nghệ và Công Ty Eastman Kodak trở thành một hãng sản xuất sản phẩm nhiếp ảnh lớn nhất thế giới.


3/ Đóng góp vào cộng đồng.

Từ xưa, ông George Eastman vẫn chỉ mong tìm ra các phương pháp làm giản dị môn Nhiếp Ảnh để đại chúng có thể hưởng lợi thì ngày nay, điều đó thành sự thật. Những đóng góp của ông Eastman vào ngành Nhiếp Ảnh thật là lớn lao. Charles Greeley Abbot đã phải nói rằng : "Đó là một cuộc cách mạng trong ngành chụp ảnh, được thực hiện nhờ lòng tận tụy của một viên thư ký ngân hàng chơi ảnh một cách tài tử".

Do thiên tài sáng tạo, viên thư ký ngân hàng đã trở nên một tay cự phú. Nhưng dù thành công rực rỡ, ông George Eastman vẫn giữ lòng khiêm tốn, ít khi ông xuất hiện nơi công cộng hay có hình ảnh đăng trên báo chí. Vì luôn luôn hồi tưởng những ngày còn hàn vi, phải sống chật vật để sinh tồn, ông nghĩ ra các dự án thiết lập các quỹ hưu bổng, bảo hiểm và trợ cấp cho các công nhân của công ty. Ông Eastman đã đi trước các chủ nhân đương thời về những đức tính dân chủ và nhân đạo trong việc xây dựng kỹ nghệ bằng cách nâng đỡ giới công nhân theo cách chia lời cho họ tỉ lệ với số lương, vì ông biết rằng người công nhân có được tưởng thưởng xứng đáng thì sản phẩm mới tốt đẹp hơn. Ông Eastman cho rằng sự thịnh vượng của một tổ chức không những chỉ nhờ vào các phát minh và các bằng sáng chế mà còn cần tới thiện chí và lòng trung thành của giới công nhân. Khi tuổi đã cao, ông Eastman đành phải mướn các chuyên viên thay thế mình trong nhiều công việc nghiên cứu, nhờ vậy ông có dư thời giờ nhàn rỗi để đi săn bắn, câu cá, du lịch hay thưởng thức âm nhạc.

Vào thời còn trẻ, ông Eastman không được học hỏi về Âm Nhạc trong khi ông rất ưa chuộng các vẻ đẹp và những âm thanh êm tai. Ông thường kể lại vào thời xa xưa, ông đã mua một cây sáo và tập thổi bài hát Annie Laurie trong hai năm trường. Dù rằng không có thiên khiếu về âm nhạc nhưng do lòng yêu thích nghệ thuật âm thanh, trong thập niên 1920 ông Eastman đã thảo ra nhiều kế hoạch thành lập tại thành phố Rochester một trường âm nhạc , một rạp hát và một ban nhạc hòa tấu, và dân chúng Rochester đã ủng hộ sáng kiến của ông. Ông George Eastman còn giúp đỡ các bệnh viện và trường y khoa tại Rochester, nhưng ngành chữa răng được ông chú ý tới nhất. Ông đã ủng hộ tài chính để thành lập tại thành phố của ông một bệnh viện nha khoa trị giá 2 triệu rưỡi mỹ kim. Có người hỏi tại sao ông ưu đãi các nhà thương chữa răng thì ông Eastman trả lời : "Tiền bỏ ra cho ngành này mang lại nhiều kết quả hơn bất cứ ngành nào khác. Về y học, chúng ta nhận thấy trẻ em sẽ tốt đẹp hơn, sức khỏe dồi dào hơn và năng lực tinh thần mạnh mẽ hơn nếu răng, mũi, cuống họng và miệng của chúng được chăm sóc chu đáo trong thời còn nhỏ". Từ lý do vững vàng này, ông Eastman đã tặng nhiều tiền cho các bệnh viện nha khoa của các thành phố London, Paris, Rome, Bruxelles và Stockholm, và hàng trăm ngàn trẻ em châu Âu đã ghi ơn ông George Eastman trong cả quá khứ, hiện tại lẫn tương lai.

Ngoài việc giúp đỡ các công cuộc chống bệnh tật, ông Eastman còn chú ý tới nền giáo dục. Khi Viện Cơ Khí Rochester (the Mechanics Institute of Rochester) được thành lập vào năm 1887 và đang phải phấn đấu, ông Eastman đã tặng tiền cho Viện rồi ông còn tự đề nghị là một trong 10 người đỡ đầu cho Viện. Ngày nay Viện này được đổi tên thành Viện Kỹ Thuật Rochester (the Rochester Institute of Technology).

Do việc thuê mướn một số kỹ sư tốt nghiệp từ Viện Kỹ Thuật Massachusetts, ông Eastman thấy được khả năng của các chuyên viên này và ông càng khâm phục Viện Kỹ Thuật đó. Rồi do lòng quý trọng, ông Eastman đã tặng cho Viện Kỹ Thuật đó một số tiền lớn tới 20 triệu mỹ kim với ẩn danh là "ông Smith". Người ta đã bàn tán rất nhiều về ông Smith và trong bài hát phổ thông của Viện, các sinh viên năm dự bị ngày nay còn ca tụng vị ân nhân bí mật của họ như sau : "Hoan hô, hoan hô, nhân danh sinh viên trường Kỹ Thuật và trường Boston, hoan hô, hoan hô ông Smith, vị ân nhân ẩn danh".

Vào năm 1924, ông Eastman đã tặng hơn 75 triệu mỹ kim cho Viện Kỹ Thuật Massachusetts (M.I.T.), trường Đại Học Rochester trong đó có trường Âm Nhạc Eastman, trường Y Khoa, trường Nha Khoa, Viện Hampton và Viện Tuskegee là cơ sở nâng đỡ nền giáo dục của người da đen. Ông đã cắt nghĩa lý do tặng tiền rộng rãi này như sau : "Trước hết, sự tiến bộ của thế giới tùy thuộc vào Giáo Dục vì thế tôi đã chọn các Viện Giáo Dục. Tôi chỉ muốn đỡ đầu vài ngành mà thôi và tôi cho rằng với các Viện này, tôi có thể tìm thấy các kết quả nhanh chóng và trực tiếp hơn, hơn là để số tiền tản mát đi quá nhiều".

Ông George Eastman là một nhân vật không thích tự quảng cáo. Thật là trái ngược khi một vĩ nhân của ngành Nhiếp Ảnh lại ít chụp ảnh hơn bất cứ một danh nhân nào khác trong thời đại của ông. Do ít người biết mặt, ông Eastman có thể dạo chơi trên đại lộ chính trong thành phố mà không mấy ai nhận ra được ông. Ông Eastman rất yêu thích và am tường về Hội Họa, ông thường đi thăm các phòng triển lãm của châu Âu và ông đã có một bộ sưu tầm tranh đáng kể.

Nếu trong cuộc kinh doanh, ông Eastman là một tay cạnh tranh ráo riết và thực tế thì trong các cuộc du ngoạn, ông cũng là một người hoạt động tích cực. Ông thường tổ chức các cuộc đi săn lớn tại châu Phi, tự vẽ kiểu từng món đồ cắm trại và luôn luôn cải tiến các vật dụng sao cho nhẹ nhàng hơn, thu gọn được, và mỗi món đồ đều được dùng cho hai hay ba công việc. Ông lại là tay nấu bếp giỏi, luôn luôn nhận làm các món ăn đặc biệt cũng như món tráng miệng.

Ông Eastman là một con người can đảm và giàu lòng tin tưởng. Trong một cuộc săn thú tại châu Phi, ông đã bình tĩnh quay phim một con tê giác xông tới tấn công ông và viên thợ săn đã bắn hạ con thú chỉ cách ông 5 bước chân. Có người lo rằng chỉ sơ sót một chút, ông có thể bị thiệt mạng thì ông Eastman bình tĩnh trả lời rằng : "Dĩ nhiên là tôi phải tin vào cách tổ chức của tôi chứ !".

Ông George Eastman qua đời tại Rochester vào ngày 14 tháng 3 năm 1932, không vợ con. Ông là một người tiền phong trong việc khai thác các thị trường ngoại quốc. Ông cũng bỏ ra rất nhiều tiền dùng vào các công cuộc khảo cứu kỹ nghệ, vào các cách quảng cáo rầm rộ cũng như nghiên cứu ngành Tiếp Thị (marketing). Ông George Eastman xứng danh là một nhà phát minh thiên tài, một kỹ nghệ gia ngoại hạng, một nhà tổ chức sáng suốt, một công dân ái quốc và một con người giàu lòng bác ái, vị tha.

Theo vietsciences.free.fr/

 
 
Ý kiến của bạn  
  Auto Telex Vni Viqr
* Họ và tên:
Địa chỉ:
Điện thoại:
* Địa chỉ mail:
* Tiêu đề:
File gởi kèm 1: (max 100Kb)
File gởi kèm 2: (max 100Kb)
File gởi kèm 3: (max 100Kb)
* Nội dung:
   
 
Các tin Ý TƯỞNG NGƯỜI XƯA khác
Nước hoa có từ khi nào?
50 phát minh làm thay đổi thế giới
Ý tưởng tạo ra chiếc phích (bình thủy) là của ai?
Ai phát minh ra que diêm?
Tấm bản đồ đầu tiên
Giấy viết do ai phát minh?
Vô tuyến điện do ai phát minh ra?
Thuốc nổ được phát minh như thế nào?
Ý tưởng phát minh ra bút bi
Sáng kiến đầu tiên về đồng tiền giấy ở Việt Nam
Johannes Gutenberg (#1400 - 1468) phát minh ngành in
Ai Đã Có Ý Tưởng Làm Ra Tấm Bản Đồ?
Rollan Hill với ý tưởng con tem
Thomas Edison và Ý tưởng về chiếc Máy Hát
HONDA vĩ đại từ ý tửơng điên rồ
Những ý tưởng đầu tiên về chiếc điện thoại di động
Anh em Wright với ý tưởng máy bay
Simon Lake với ý tưởng tàu ngầm
Những Phát Minh Cho Cuộc Sống
NGƯỜI LÀM RA CHIẾC BÚT ĐẦU TIÊN
[Xem theo ngày]  Xem tiếp >>
  Số ý tưởng được
đề xuất trên website
www.ytuong.com.vn
đến ngày hôm nay là
966
DNTN nước uống tinh khiết Sài Gòn - Sapuwa
Công ty CP phát hành Fabaco
Ngân hàng Thương mại cổ phần Phương Đông
Công ty TNHH TM&SX Hoàng Quan
Công ty CP truyền thông tiếp thị Việt Nam
Công ty CP Xây dựng kinh doanh địa ốc Hòa Bình
Công ty Cổ phần Hồng Phát
Công ty CP chuyển phát nhanh Hợp Nhất
Công ty liên doanh Yasaka - Saigon - Nha Trang
Công ty CP truyền thông Mắt Bão
Công ty CP Quảng cáo Nhân sư
Công ty Đầu tư và phát triển tin học Nguyễn Hoàng
Trung tâm thông tin bưu điện (VNPT)
Ngân hàng TMCP Việt Á
Ngân hàng TMCP Sài Gòn
Công ty TNHH Truyền thông & Sản xuất phim Minh Thủy - MFC
Công ty TNHH Xây dựng Ngôi nhà nhỏ
Công ty Chiến Thắng
 
 

 Best view with IE5.5+(800x600px)
Bản quyền thuộc Trung tâm Sách Ý tưởng Việt Nam - VIETBOOKS
GP: 276/GP-CBC do Cục Báo chí - Bộ TT&TT cấp ngày 27/06/2008

Developed by Vision Co Ltd